Life would be so much simple if we don't care so much

Posts tagged ‘Câu chuyện nước Nhật’

Company trip in Japan: skiing & onsen

… 2 chuyến du lịch cách nhau chừng 1 tuần `;:゛;`;・(゜ε゜ )
Company trip #1 là cùng toàn công ty, mọi thứ đều là lần đầu tiên của thỏ 🙂 lần đầu tiên đi shinkansen, được phát 1 tờ information đầy đủ về chuyến đi bao gồm thời gian, địa điểm, các hoạt động.
Cảm giác đầu tiên là sự chính xác của thời gian, không có sự chậm trễ của bất kỳ ai, không dây dưa thời gian. Kế đến là sự chuẩn bị chu đáo, lịch trình rõ ràng và theo đúng kế hoạch trong tờ hướng dẫn.
Cảm giác của sự thú vị, tất nhiên vì mọi thứ đều mới mẻ và lạ. Có chút ngại ngùng lo lắng khi lần đầu đi onsen, nhưng đúng là thích thật, trời lạnh, ngâm mình trong hồ nước nóng… có thể lần đầu tiên nên chỉ 1 lúc là tim đập nhanh tới mức mệt cả người, nhưng thấy khoẻ khoắn hẳn sau suốt thời gian dài trên tàu điện và bus. Có cái cảm giác thích thú khi lần đầu được mặc yukata, mang dép gỗ, nhìn tới nhìn lui trong gương cũng cảm thấy kawaii thật ( ´ ▽ ` )
Cảm giác đói và mệt mỏi, được phục vụ 1 bữa ăn ngon và uống thật nhiều shochu nhật. 😀
Đan xen trong đó là cảm giác của sự lẻ loi, như bị bỏ rơi, giống cái stt trên fb mà thỏ đã post vậy, cảm thấy mình không bằng Robinson nữa, vì ít nhất hắn còn có Thứ Sáu… Tiếng nhật còn kém, thậm chí nếu dùng english cũng khó hiểu được cảm xúc trong câu nói, huống hồ gì việc hiểu ý của họ thôi cũng là 1 vấn đề, nhưng cũng có chút an ủi khi có bác I trong team quan tâm, giải thích cho 1 số thứ 🙂 Khổ nhất là những khi mệt mỏi, không còn tập trung vào từng câu từng chữ nữa để mà cố gắng hiểu nên bị lack nhiều info lắm… Rồi cái cảm giác lo lắng, sợ khi phải làm phiền người ta chỉ vì mình hiểu sai time mà tập trung không đúng lúc, may sao phone còn pin để lên chatwork nhận message.
Cảm giác người nhật cũng như vn vậy, nhất là khi đã uống khá nhiều rượu, chỉ muốn đi ngủ, nhưng lại không thể ngủ được vì các chị em trong phòng còn hàn huyên, nhưng cũng không có hứng tham gia… trước giờ vẫn vậy, ít hợp chủ đề khi 8 với các nàng mà… dù cũng ráng ngồi tham gia 1 lúc & ngáp…(-‿‿-)
Company trip #1 kết thúc với 1 buổi tham quan di tích cổ, trời mưa tầm tã, cái lạnh vài độ tê tái, bụng đói và cuối cùng được bác manager T dẫn cả đám cùng đi ăn.

1 tuần sau, thậm chí chẳng biết gì về sự tồn tại của group sge trip #2 (bị missing info vì tiếng kém và không chú ý =.=), lần này sẽ đi cùng 1 group các công ty cùng tập đoàn, và chỉ dành cho seishain?!?!
Thế là đi, vẫn còn nhớ mang máng là hình như lúc nào ấy mình đã đăng ký đi trượt tuyết o(>ω<)o
** Cảm giác của sự lo lắng tột độ vì sáng ấy ngủ quên, group đi trượt tuyết phải start từ lúc 6h40 ở gần ga shibuya… hik hà, nghe chuông bấm, giật mình dậy, gom tất cả nhét balo, kịp đánh răng, quên rửa mặt, chải đầu… cứ thế phóng đi cho kịp, chạy tới vừa kịp lúc lên xe, điểm danh và… ngủ bù.
** … ah, yuki! rồi cũng thấy tuyết, từ phía dưới núi vẫn còn thấy màu sắc vàng cuối thu, dần dần lên cao đã thấy tuyết, bắt đầu nhiều hơn, dày hơn, cái lạnh tê tái khi bước chân xuống xe… thích thật… (´∀`*)
Đăng ký trượt tuyết mà không hề chuẩn bị gì cả, giá cả thuê toàn bộ cũng khá là tốn kém (cả man @.@). Trong đầu cũng dự định nếu không trượt thì ngồi build snowman vậy. Quyết định cuối cùng, thôi kệ, trải nghiệm mà, đã tới đây rồi mà không thử thì uổng cái ticket, có gì phải sợ chứ. Quất luôn, 1 set đồ lẫn dụng cụ (trả tiền cũng hơi ngu, lẽ ra chịu đọc info trước để chọn hơn thì đỡ khổ…)
** Cái cảm giác tuyệt vời nhất là lúc này đây, cảm thấy không uổng xíu nào, thang trên không đưa 2 người/ 1 xe lên trên đỉnh khu trượt, khung cảnh đẹp tuyệt vời, cảm giác như trong 1 bộ phim nào đó, tuyết rơi nhẹ nhàng, tiếng nhạc hoà vào cảnh tuyết rơi, bộ đồ trượt tuyết nặng nề thât, ôm theo bộ dụng cụ được đưa dần lên cao, nhìn xung quanh tuyết trắng phủ đầy cây cối, cái lạnh & tuyết làm ướt cả cái mũ len được anh cùng cty cho mượn…. lúc này chỉ có cảm giác muốn gia đình mình & bạn bè cũng được cảm nhận cái feeling y như vậy… It was so great & wonderful! Khung cảnh như trong 1 bộ phim tình cảm lãng mạn (mặc dù FA =.=) đẹp như anime vậy, cảm giác như những thứ ước ao khi còn nhỏ, bây giờ đều đã được trải nghiệm, lúc đó mà có anh nào đẹp chai ở cạnh, tỏ tình phát chắc gật đầu luôn =))
** Cảm giác kế tiếp thì không dễ chịu xíu nào, khi thỏ mặp này chỉ biết trượt partin căn bản, mặc bộ đồ nặng nề vì sợ lạnh (áo len & quần ấm bên trong), ôm theo set đồ full nặng gồm bao nhiêu thứ, tự nhìn mình thấy phát khổ…té lên té xuống, lay hoay mãi không gắn được đôi giày vào tool trượt chân phải, cảm thấy mình bất lực kinh khủng. Sợ làm phiền anh G (người Hàn) đi cùng, nên phải bảo anh ấy đừng care, em tự làm được… và kết quả là người ta lên lần thứ 2 rồi, thỏ mặp vẫn lay hoay té lên té xuống không mang được vào ( ̄ω ̄)
Nhìn cảnh 1 bé như vậy, thế là anh G với 1 bác manager M (bác idol đã đưa e sang Jp) phải tới hỏi thăm, bác M còn lắp lại đôi giày bị bung khoá ra giúp em (ngại quá), anh G chỉ cho mấy cái căn bản, té làm sao cho khỏi nguy hiểm, giúp thỏ trượt xuống núi, té nhiều quá, đếm không hết, kéo theo cả anh này té theo, nguy hiểm nhất là lúc cả 2 văng luôn ra khỏi đường trượt chính (´• ω •`) Nói thật là ngại lắm, làm phiền ng khác quá nhiều, phải giúp mình thì họ không trượt thoải mái được… nhìn thỏ mặp khệ nệ ôm mấy cái bộ dụng cụ đi nặng nề trên nền tuyết, thì ảnh lại phải giúp cầm giúp @.@ (hik…gomenasai, trở thành câu cửa miệng của thỏ khi đó)… Măm 1 tô ra men to đùng cho bữa trưa, lại cùng đại ca G đó leo lên tiếp lần nữa, khá hơn chút là bớt té và biết cách đứng dậy chứ không lăn kềnh ra mặc cho tuyết nó đẩy đâu thì đẩy =.=… buổi trượt tuyết kết thúc, thu dọn và lên xe về hotel. 🙂 Cảm giác của khung cảnh đẹp khi đó theo vào giấc ngủ trong chuyến xe (─‿‿─)
** Cảm giác thư giãn với onsen: vẫn như lần 1 đi onsen, nhưng lần này là bị dụ thuê 1 bộ yukata thật cute (ks thường có đồ free nhưng giống nhau, mấy nàng này rủ rê làm mình tưởng yukata phải thuê chứ không có sẵn). Onsen, ngâm mình, ít time nhưng cũng cảm thấy được thư giãn, đợi đến giờ tập trung ăn uống… lại là cái cảm giác lẻ loi quen thuộc như cũ, càng lẻ loi hơn vì chuyến đi có nhiều công ty khác nữa, nhiều người lạ hơn, tự 1 mình đến phòng ăn, may mà kiếm được chỗ ngồi cạnh 1 bác manager T quen 😦 chứ ngồi với người lạ, chắc em tự kỷ chết +.+
#Cảm giác được quan tâm & sự may mắn: schedule kế tiếp là buổi nomikai, anh G (có lẽ có ai đó nhờ?) dẫn vào (chứ khi đó ăn xong ngơ ngơ ngáo ngáo không biết đi đâu @.@), mỗi người nhận được 1 gacha ticket. Không khí các cty game mobile thú vị thặt, nhảy nhót hát hò, cái màn quay gacha cũng bựa thật =)) (.)(.) =))  bắt đầu theo từng mức thưởng và quay gacha… Thật tình, lúc này thỏ chỉ nghĩ được nếu nhỡ trúng, phải lên bước lên đó trước mặt bao nhiêu người, nhỡ MC hỏi gì… chắc ngu mặt mất, nhiều người quá, ngu tiếng nhật nữa, nên em ngại đám đông >.<… 1 man, 5 man, 10 man… cho tới lúc cũng tình cờ, màn hình quay là số 116 (゜ε゜ ), nhìn tới nhìn lui, 3 lần để confirm cho chắc.
☆*:.。.o(≧▽≦)o.。.:*☆ Húuu dèee, là em đó người ơi, đúng là em đó trời ơi… có vẻ là có quà rồi đấy, nhưng hứa luôn là khi đó em không biết là bao nhiêu, là cái gì =)) thấy cảm giác may mắn đến kỳ lạ, thậm chí còn chưa hiểu nổi vì sao, dù đúng là nó chỉ random thôi, number ngẫu nhiên, bước sớm hơn chút hay trễ hơn chút thì không nhận được con số này. Đúng là cái feeling của sự may mắn, nhỏ tới lớn em chưa trúng số lần nào nhá =)) Mọi người cứ chúc mừng, từ lạ tới quen, vui ơi là vui, cứ lâng lâng ^_^

Có cảm giác bất ngờ, hơi shock tí về cách cư xử, sau nomikai, đang ngáo ngơ đi theo và đợi, cảm giác ai đó ôm choàng lấy mình từ phía trước và nói gì đó (ơ, hok lẽ người quen trong cty sao ta, nhưng hình như không phải con gái, sao lại chúc mừng … tự nhiên thế?!?!), thậm chí không dám ngước lên, vì cằm hắn đặt lên đầu mình (cao vậy thì hình như con trai rồi!?!?), máy khi ấy có bác I cùng team tới hỏi chuyện gì, hắn mới bỏ tay ra, ngẩng mặt lên nhìn thì là anh chàng ng nhật nào đó, liên tục bảo thỏ nhất định phải tới tầng 3… (´• ω •`)
Đứng hình trong lúc đó, vẫn đang cố gắng hiểu lý do của tình huống này (khúc này thì hiểu tiếng nhật nhé =.=), thế rồi anh chàng đó thì vẫn lặp lại bảo thỏ tới tầng 3, bác I thì hỏi chuyện gì… thỏ thì cứ ngây ra +.+ chỉ biết nói với bác I là Yun không hiểu… anh chàng kia bắt đầu xin lỗi. Thật ra chuyện không có gì quá đáng, nhưng lần đầu thấy người nhật cư xử hơi … không tế nhị lắm,  sao lại tự nhiên ôm con gái như thế, có phải người thân, người yêu gì đâu @.@ Ở Vn, chắc thỏ cho ăn đấm rồi =.= Chắc say xỉn, thôi bỏ qua, nước nào đi nữa cũng có người này người kia…

Cảm giác kế tiếp, là cảm giác Yun đã khác hẳn thỏ ngày mới qua, không còn điếc toàn tập nữa, khi nghe mọi người nói chuyện, những không khí căng thẳng khi đề cập tới vấn đề công việc, không khí nặng nề khi ai đó thể hiện thất vọng, rồi cả không khí thú vị buồn cười khi anh chàng kia cứ cố gắng pha trò khi chơi uno, rồi cả những câu chuyện của các nàng (mấy bé mới vào cty giữa năm), những chuyện xảy ra trong chuyện tình cảm của các nàng, giống như ở vn, khi nghe mọi người bàn luận cũng như thế…(´。• ᵕ •。`) Cảm thấy bớt sự xa lạ với ngôn ngữ và văn hoá, đã thấy gần gũi hơn với mọi thứ ở đây… cho dù thực tế, vẫn là sự lẻ loi, đơn độc 🙂

Vậy là chuyến du lịch kết thúc, trở về Shibuya, với mọi cảm xúc vẫn y nguyên như hôm trước. Kết quả của chuyến đi lần này, là toàn thân ê ẩm, đầu đau kinh khủng (rượu? bia? bus? hay skiing…)… Nhưng tổng kết lại, mọi thứ đều là những trải nghiêm tuyệt vời, cám ơn cuộc đời vì những may mắn và cơ hội đã dành cho thỏ mặp. Có may mắn, thì cũng sẽ có những khó khăn và challenge. Thôi, bất kể ai thành công, may mắn hay giỏi hơn ta thì cũng không phải lỗi của họ, mình không muốn thể hiện sự yếu đuối nữa, cho dù bất kỳ tình huống nào, đã dần cảm thấy có lỗi khi làm phiền người khác, để họ phải giúp đỡ mình, có lẽ đó cũng là cái feeling chung của người nhật chăng. Khác hơn nhưng vẫn là thỏ mặp của ngày xưa, không cho phép mình sống giả tạo nhưng con đường phía trước, sẽ phải mạnh mẽ hơn và cố gắng nhiều hơn!!!

Có xa nhà mới biết …

Chỉ trong 1 số ít lần chat skype với nhau, 1 bữa cùng đi ăn trưa, những câu chia sẻ ngắn gọn từ 1 chị cùng team, chỉ bấy nhiêu thôi mà thỏ đã suy nghĩ rất nhiều. Ấn tượng lần đầu gặp khi ấy cũng không đặc biệt, lớ ngớ chưa nói rõ được tiếng nhật, S san khi ấy cũng mới vô công ty lại hỏi thỏ HR ngồi đâu… Rồi 1 vài lần, có xã giao mấy câu trên skype.

Khoảng tầm cả mấy tháng sau đó, thỏ được chính thức được join vào 1 team và 1 project đang khá “hot” ở công ty, thế là gặp lại S. san, bác manager cũng có lý do riêng, khi để S san support và hướng dẫn Thỏ trong thời gian đầu. Thân thì không hẳn là thân nhưng S. san đã giúp đỡ khá nhiều, và cũng thẳng thắn nói khi Thỏ làm sai nhiều thứ. Có lẽ, so với người Nhật gốc thì S. san hưởng giáo dục phương tây từ nhỏ nên style suy nghĩ cũng Âu hơn nhiều… S. san cũng là kỹ sư cntt, skill tuyệt vời, ngoại ngữ thì tốt cả 3 thứ tiếng (eng, france, jap), chỉ vậy thôi đã khiến Thỏ rất ngưỡng mộ.

Đi vào câu chuyện muốn chia sẻ chính ở đây, Thỏ đã suy nghĩ rất nhiều chính vì S san khiến Thỏ cảm thấy tương lai của mình có vẻ giống như thế…

Sau bao nhiêu năm học tập và làm việc ở nước ngoài, S. san trở về Nhật là vì ba mẹ chị ấy đã già yếu. uhm, lý do chính khiến S. san phải quay trở về Nhật là vì gia đình, cho dù cái văn hoá Nhật đối với những người sống làm việc ở Châu Âu có thể nói là không mấy dễ chịu. Rồi khi nghe chia sẻ về cái cảm giác sợ của S. san khi nghĩ đến sắp mất người thân… Hiện tại gia đình Thỏ cũng thế, ba má lớn tuổi và yếu, đau bệnh nhiều. Thỏ sinh ra muộn nên ba má khá lớn tuổi, vậy mà thỏ lại rời gia đình và đi xa… Thỏ đã thấy chị ấy với đôi mắt sưng vù (có lẽ là chị ấy khóc nhiều?!), cảm thấy thương cảm, thấy lo lắng cho cả bản thân mình. Những điều chị ấy đã share nó tương đồng với cái nỗi lo sợ bên trong suy nghĩ của Thỏ, vì đơn giản đó là những điều có thể dự đoán trước, nhưng chỉ có cách lờ đi, tự gạt mình để mà sống cho bản thân.

Rồi như Thỏ đoán, cũng tới lúc chị ấy quyết định nghỉ việc, để chăm sóc cho mẹ… Buồn thật nhưng đó là 1 quyết định đúng đắn, rồi lại tự hỏi bản thân mình, nếu như bây giờ… gặp phải chuyện như vậy, thì Thỏ sẽ làm sao?!?  Lúc nào cũng có cái cảm giác dằn vặt bản thân rất nhiều.

Gửi ba me,

Con thương ba me lắm, nhưng con nghĩ là ba me cũng muốn con sống cuộc đời của con đúng không? và con cũng thế, con đã ở cạnh gia đình suốt bao nhiêu năm, tới khi con cảm thấy cần phải xa gia đình, cần phải tự lập và bước ra cuộc đời… Con chưa trải nghiêm đủ, con chưa đủ trưởng thành và cũng chỉ mới bắt đầu mạnh mẽ lên thôi, nên điều con mong muốn nhất bây giờ là ba me mạnh khoẻ, giữ sức khoẻ để đợi con về. Con sẽ về nhưng không phải là bây giờ, có rất nhiều những điều con đã làm sai, làm me buồn rất nhiều khi còn nhỏ, cái tính bướng bỉnh đó khiến con nhiều lần hỗn láo với ba me, tự làm theo ý mình và không cần biết đến đúng sai, con sẽ cố gắng để bù đắp mọi thứ…
Bước ra ngoài, cuộc đời đã dạy con rất nhiều thứ, có những trải nghiêm buồn vui, đau khổ, thất bại và cả hạnh phúc, nhưng cái cảm giác ấm áp, yên bình nhất luôn là khi được trở về nhà. Con không còn nhỏ nữa, cũng không còn cái tính hờn dỗi, dễ nổi nóng nữa, cũng không còn cái tính phân bì hay nói năng thiếu suy nghĩ nữa, nên những gì con làm cũng chỉ mong gia đình mình yên ổn, vui vẻ là đủ.
Có đôi lúc con tự nghĩ, nếu suốt thời gian qua, con vẫn ở nhà, ở cạnh ba me… con sẽ không lớn khôn hơn được, mà chỉ giống 1 cô tiểu thư bướng bỉnh mà thôi. Nên con cần thêm chút thời gian nữa, con sẽ sống cuộc đời của riêng mình, tự chịu trách nhiệm với những chọn lựa của bản thân và những gì tốt đẹp nhất con cũng sẽ nghĩ đến gia đình. Hạnh phúc là những gì con đang có, là gia đình, là ba me và những ước mơ hoài bão của hiện tại.

Con mong ba me vui vẻ, khoẻ mạnh và cố gắng giữ sức khoẻ đợi con về nhé! Con còn 1 mong muốn rất lớn nhưng chưa biết khi nào mới thực hiện được…