Life would be so much simple if we don't care so much


Tạm biệt GC, sau gần 3 năm gắn bó. GC là môi trường làm việc đầu tiên của Ru ở nước Nhật và cũng là nơi đã giúp mình trưởng thành hơn… Công ty nào cũng vậy thôi, chẳng có nơi nào gọi là hoàn hảo mà là môi trường đó phù hợp với ta hay không thôi.

Vẫn nhớ cái ngày đầu đặt chân tới Nhật được bác manager (tên gọi thân mật: bác Mập) & người bên HR của công ty ra đón. Ra khỏi sân bay, cái lạnh ập đến tê tái mặt mày, được bác Mập mua cho chai trà nóng, cảm thấy ấm áp hẳn. Trên bus từ Narita về Shibuya, ngắm cảnh vật mà đầu óc full cây tâm trạng…
Từ ga Shibuya, mọi người cùng nhau kéo vali về tới công ty, 1 bác kỹ sư trưởng ra đón. Office của công ty ở 1 toà nhà rất đẹp và hiện đại. Lên tầng 14, bước vào công ty, mọi thứ đều đẹp và hoành tráng…theo cảm nhận y như ở quê mới lên phố. Sau đó, được người công ty đưa đi nhận nhà, cản nhà nhỏ nhưng sạch đẹp + dễ thương… theo lịch trình là được dẫn đi quanh khu đó và giới thiệu các nơi và với 1 đứa mù phương hướng như Ru thì việc nhớ được các địa điểm là 無理. Nghĩ lại khi ấy mức độ hiểu biết về văn hoá Nhật của Ru gần về số 0, người ta hỏi gì đáp nấy theo đúng cảm xúc thật. Cả nhóm đi ăn thịt nướng, gồm bác Mập & bác Cây Thông, 1 anh (sau này là sếp trực tiếp), ng bên HR và 3 chú VN bao gồm Ru. Mọi ký ức cứ như mới ngày hôm qua…!

Thời gian đầu là khoảng thời gian vô cùng khó khăn, lúc này mới thấm thía cái tính liều của bản thân.
Nhận ra:
Điều tệ hại ① là
– Ko biết JPN, những thứ tech công ty cần thì exp của Ru không matching, 1 đứa đã làm client app 1 thời gian dài… tới cái cách ssh hay các command đơn giản của Linux cũng ko biết…JPN thì chỉ biết bảng chữ cái và vài câu chào hỏi, không đọc được hán tự… 1 người vừa nghe ko hiểu, vừa đọc ko được và ko thể giao tiếp. Communication là cầu nối duy nhất & tech thì ko match.
Điều tệ hại ② là
– Khi bạn bị phụ thuộc JPN hoàn toàn vào 1 ng VN khá TN nhất vào cùng đợt. Họ tốt thì mình được nhờ, còn họ ko tốt thì … chỉ trông vào may mắn và sự cố gắng. Chỉ vài tuần Ru đã mất niềm tin vào người Việt ở nước ngoài như vậy đó. Tự Ru hiểu được cái tình trạng vô cùng nguy hiểm của bản thân => phải tự tìm đường cho bản thân: ko cần biểt đồng nghiệp ra sao nữa, phải tự lập & ko bị phụ thuộc thì mới tồn tại được. Kể lể tâm sự gì với bạn bè gia đình cũng sẽ ko có tác dụng vì ko ai có thể giúp được trừ bản thân mình, quyết định đi là do mình, tốt  xấu, gặp khó khăn hay thế nào phải tự có trách nhiệm.

Thế là, mọi giấy tờ cảm giác quan trọng đều giữ lại và cố gắng đọc, ko đọc được thì để đó, hì hục tra từ, tham khảo … làm mọi thứ có thể để hiểu, nhưng khả năng có hạn nên thời gian đầu luôn bị miss thông tin, các room chat công việc, các report của mọi người… đều thử cố gắng đọc. Các giấy tờ trong cuộc sống đều thử tự đi làm, ko biết thì search & làm thử. Mặc dù cv vẫn ko được gọi là ổn định nhưng dần dà cũng tự lập hơn và theo thời gian, giờ thỏ cũng đã có thể tự đi mần 1 số việc cần làm, từ việc sợ nghe & gọi điện thoại cho đến …những thứ mà ở VN cũng chưa bao giờ tự mình làm. Tất nhiên là ko thể tốt như những người có học bài bản JPN nhưng ko làm thì cả đời ko biết. Có ng giúp bạn ở 1 thời điểm nào đó, nhưng đã nhờ thì đã nợ, bạn tốt họ giúp bạn ko đòi hỏi, bạn ko đủ thân họ sẽ tính toán, và chung quy là đã nợ thì 1 phần nào đó tiếng nói của bạn bị hạ thấp…

Ở GC, có những lúc khó khăn tới cảm thấy bất lực, vì có cố gắng hết sức cũng ko làm họ hiểu được ý mình muốn nói, ngoại ngữ ko thể học 1 sớm 1 chiều. 1 phần vì vốn hiểu biết văn hoá hạn chế, ngôn từ hạn chế, khả năng cũng hạn chế, vd như phải/nên/không nên làm gì…thì tốt?phản ứng ko kịp để trả lời được ý mình muốn nói, cho tới vấn đề với tính cách của thỏ, vốn dĩ ko phải là người dễ hoà nhập với môi trường con người xung quanh…
Có những lúc bị lầm tưởng cái sự nhiệt tình của người JP, mọi thứ chỉ là quan hệ công việc, ngoài cv khó trở thành bạn bè… cái khoảng cách con người ở trong cty là có, có 1 sự phân biệt nhẹ giữa những người quan trọng và nhân viên bình thường… Thỏ quen với style ở VN, mình sẽ hết mình với bạn bè cty, quan tâm đến bạn bè hay đồng nghiệp là sự quan tâm xuất phát từ tâm. Sẵn sàng mua 1 món quà phù hợp sở thích với bạn mình, đơn giản vì mình có quan tâm tới họ. Còn ở GC, cảm giác 1 mình lạc lõng giữa team, khác biệt về ngôn ngữ, cách suy nghĩ, thử nghĩ bạn là 1 cô gái và lại là người nước ngoài ở team toàn nam làm về system… tất cả những thứ đó đã trở thành rào cản lớn giữa con người.
Rồi cái áp lực từ phía cty ngày 1 tăng, trình tiếng nhật có hạn, bắt đầu xuất hiện nhiều mâu thuẫn và áp lực từ phía các sếp… Cái cảm giác ko biết nên nói gì, ko thốt được ra câu trả lời… khi bị sếp chất vấn khi meeting kỳ/report và ở các buổi meeting mục tiêu & đánh giá, vì vốn dĩ họ ko có 1 chút tin tưởng, đv họ thì ko giỏi TN = 1 đứa con nít = 1 đứa ko biết gì kỹ thuật, ko hẳn là vì TN quá dở mà vì những câu hỏi đó ở TV cũng chẳng thể trả lời được…

anw, có kha khá những trải nghiệm thú vị, lần đầu tiên biết văn hoá company trip của người nhật, mặc yuukata, tắm onsen, trượt tuyết, nomikai… gặp may mắn với trò bốc thăm trúng thưởng, với chuyến du lịch giá trị cao…Phần lớn họ đều giữ manner, nhưng khi say xỉn cũng lầy lắm, có 1 a chàng nào đó ở cty khác cùng tập đoàn, sau tăng 2, tự dưng ôm và dựa cằm lên đầu thỏ rất tình cảm =)) còn dặn là nhất định phải đi tăng 3 =))…
Rồi du lịch thì mọi người tụ tập vào phòng các cô gái và uống rượu, nói chuyện. Rồi 1 bác mập dẫn cả đám trẻ đi ăn không tốn tiền…
Môi trường cty về mặt manner cũng ko quá khắc khe như các cty nhật truyền thống, mọi thứ khá nhí nhố, vui vẻ đúng chất game…Nếu có sự chuẩn bị tốt hơn thì chắc hẳn sẽ khác, đoạn đường bước cùng cty tuy là ngắn và cũng chưa thể làm được nhiều điều cho công ty cũng như thể hiện bản thân nhưng tới lúc rồi. Thỏ không có nhiều thời gian để tiếp tục kiên nhẫn ở nơi mà không thể nhận được niềm tin từ họ, mà cho dù có được thì cũng dễ có quá nhiều thay đổi, đó ko phải là môi trường có lợi cho tương lai lâu dài. GC vẫn là 1 cty tốt nhưng chỉ là ko phù hợp với thỏ mà thôi. Dù sao cũng cám ơn GC rất nhiều, vì nhờ họ và thỏ đã có được nhiều trải nghiệm. Từ 1 cô nhóc trẻ con và ko biết tự lập của ít năm trước, tới giờ đã trưởng thành hơn nhiều rồi…

Cám ơn GC và các bác lớn, các anh leader lẫn senpai… Khoảng thời gian ở GC vẫn sẽ là 1 khoảng thời gian đáng nhớ trong cuộc đời của thỏ mặp!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: